Như mọi năm, Hè 2014 vừa qua, VU Heritage Foundation đã gởi người về Việt Nam làm công tác từ thiện. Bài viết dưới đây đã nói lên phần nào cảnh sống cơ cực và lầm than của người dân trong nước nhất là tại miền quê hẻo lánh. Họ là những người cần được giúp đỡ.... Chúng tôi ân cần giới thiệu đến quí vị bài tường thuật của Đặc Sứ DuyHải:


Đặc sứ DuyHải
và một em cô nhi

Một Chuyến Đi - Vạn Tình Người (phần 1/5)

Khi quyết định về VN, trong tôi cũng có nhiều lo âu, vì chưa biết có tìm đủ ngân sách để hoàn thành những việc mà DuyHải mong được thực hiện cho chuyến đi này không.br>
Trước ngày về VN, Thảo, cô bạn có dáng cao trông như người mẫu và tâm hồn thì như một thiên thần. Nàng gọi DH và mang tin vui cho nhóm Tình Thương Nối Kết. Nàng báo đã tìm thêm ân nhân cho nhóm. Rồi anh Hội Trưởng VU Heritage Foundation đã đích thân đến nhà DH bàn thảo kế hoạch cho chuyến công tác.


Thảo Lê, San Jose

Ngày 1 tháng 6: DH rời nhà và máy bay cất cánh từ phi trường San Francisco đêm hôm đó.

Ngày 3 tháng 6: Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Cô bạn thân, Thanh Tâm, ra tận sân bay đón về nhà để ngày hôm sau đi Sađéc.

Miền Tây, nơi được mệnh danh là vùng đất của sự trù phú và sông nước mênh mông. DH được người bạn cùng nhóm Mai Khôi hướng dẫn về làng Tân Dương. Con đường gập ghềnh khó đi. Phương tiện duy nhất vào làng là phải đi qua đò, nhất là ban đêm để tiết kiệm thời giờ. Nghe tiếng nước và động cơ sập xình, bầu trời thì tối thui, con đường dẫn vào làng tối mờ tối mịt. Đường đất thì đầy ổ gà và lầy lội vì đã qua bao mùa mưa nắng.

Nếu không có TT, chắc DH không dám đi một mình.

Vào đến nhà, mẹ của TT, Bà Giàu, ra mở cửa với nụ cười hiền hậu và chất phát. Bà làm cơm cho hai đứa ăn. Bữa cơm thanh đạm nhưng thiệt ngon miệng.

Trời vừa tối, chúng tôi định vào phòng ngủ nhưng máu nghệ sĩ nổi lên, TT với cây đàn guitar, còn tôi với giọng ca… về đêm. Khán giả duy nhất là Bà Giàu.

Bà thích nghe nhạc trước '75 nên chúng tôi say sưa đứa đàn đứa hát và chọn nhiều thể loại khác nhau. Chúng tôi say mê đến nỗi những giọt nước mắt tự dưng tuôn trào lúc nào không hay. Dù giọt nước mắt vô tình rơi xuống nhưng tất cả đều có lý do của nó!

Khi gà bắt đầu gáy thì chúng tôi tạm biệt nhau để an giấc. Lâu lắm mới được nghe tiếng gà gáy nên cũng hay hay. Một đêm trôi qua được sống nơi miền quê, tự dưng tâm hồn tôi nhẹ làm sao.

Sáng hôm sau, tôi đi tham quan những xóm nhà chung quanh. TT kể cho nghe một nền nhà bị dội bom hai lần. May là không có ai tử vong. Đó chính là nền nhà của Bà Ngoại TT. Tôi đã nhìn thấy hình Bà Ngoại và nghe cô kể về Bà. Thật đáng nể vì Bà đúng là mẫu người phụ nữ Việt Nam chính chuyên đoan hậu.

Xin được tóm tắt về Bà như sau: Bà mất chồng khi tuổi đời mới đôi mươi. Trên tay bồng bốn người con và hình như trong dạ bà đang cấn thai người con thứ năm. Chồng Bà, Ông Ngoại TT, bị Việt Minh bắt đi chỉ vì mang tội làm thầy giáo.

Ngày chồng chết Bà không biết rõ. Xác chồng trôi dạt phương nào Bà cũng không hay nên cuối cùng Bà chọn ngày ông ra đi làm ngày giỗ. Từ đó Bà ở vậy nuôi con. Cuộc sống của Bà chỉ là những chuỗi ngày nhớ nhung và đau thương vì phải nhìn thấy bao trận đánh khốc liệt bởi khu vực này là vùng xôi đậu, sáng quốc gia tối cộng sản.

Sau bao năm gian khổ vì chiến tranh khói lửa rồi ngày đất nước thống nhất. Bà tưởng rằng cuộc sống sẽ bớt gian truân hơn nào ngờ 'chiến tranh kinh tế' làm lưng bà vốn đã cong nay càng cong hơn.

Ngày 9 tháng 6 năm 2014, Bà mới được an giấc ngàn thu. Vĩnh biệt Bà Ngoại, người Mẹ Việt Nam đã hứng chịu bao đau thương nghiệt ngã của cuộc đời. Cái hoàn cảnh gọi là sáng quốc gia tối cộng sản mà DH được nghe nhiều lần nhưng mãi đến nay mới có dịp đến tận nơi và cảm nghiệm tại chỗ. Nhìn thấy người dân nơi đây khi phải ngủ trên nền nhà. Miếng đất tuy vô cảm nhưng phải chịu bao đau thương do chiến tranh gây ra qua hai mươi năm chinh chiến. Bao nhiêu người đã hy sinh? Bao nhiêu người cam khổ chịu đựng? Bao nhiêu người còn tiếp tục nhận những đau thương chồng chất?

Người dân Tân Dương còn nghèo lắm. Cuộc sống của họ càng khó khăn hơn khi nông thôn trở thành đô thị.

Qua một vòng thăm viếng với Bà Giàu và bàn thảo với Hội Trưởng VU Heritage Foundation qua điện thoại viễn liên, chúng tôi quyết định trao 35 phong thư tình thương cho những gia đình nghèo khổ nhất vùng vào ngày 4 tháng Sáu.

Cám ơn quí Ân Nhân đã yêu thương và giúp đỡ. Duyhải sẽ gửi bài viết cho từng người.

Xin mãi mãi tri ân



Một Chuyến Đi - Vạn Tình Người (Phần 2/5)

Thăm Viếng Đak Nông ngày 7 tháng 6 năm 2014

Những ngày đầu mới về Việt Nam nên giấc ngủ chưa quen. Mỗi đêm thức giấc rồi nhìn lên trần nhà hay ngó qua người bên cạnh, tôi đã nhận ra một điều là hình như chúng ta, ngay trong giấc ngủ, chưa có bình an thật sự.... Mỗi gương mặt đều thoáng nét lo âu ngay khi đang yên giấc.

Ở Tân Dương thêm một hôm để đi lang thang và biết thêm chút ít về Sađéc, nơi Bố Mẹ Duyhải đã cư ngụ và hạ sinh người chị thứ 5 năm 1959 khi Ông đóng quân tại đây.

Ngày 6 tháng 6, TT và tôi trở lại Sàigòn để tiếp tục địa điểm thứ hai, Đak Nông. Một khu vực nằm cạnh Buôn Ma Thuột. Trong chuyến đi này nhóm Tình Thương Nối Kết có thêm hai Sứ Gỉa đó là cô Bảo Ngọc, vừa ra trường ngành Thiết Kế Nội Thất, và Thanh Tâm, nữ doanh nhân trong chuỗi Kinh Doanh A-Z Healthier. Chúng tôi gặp nhau ở Tân Sơn Nhất và cùng đáp máy bay về Buôn Ma Thuột. Phú và Khuê luôn là những bạn đồng hành sốt sắng từ vùng cao nguyên đã đến đón chúng tôi tại phi trường và đưa về khách sạn. Sau khi check in chúng tôi đi ăn các món đặc sản vùng này rồi cùng thả bộ ngắm nét đẹp vùng Cao Nguyên về đêm.


Bảo Ngọc, DuyHải, Thanh Tâm
và người dân thiểu số


Sáng hôm sau mùng 7, check out xong chúng tôi cùng nhau tiến vào khu vực Đak Nông. Mãi đến tám giờ tối chúng tôi mới đến nơi. Trên đường đi chúng tôi ghé vào Bản Đôn, nơi có cầu treo và những con suối nhỏ uốn cong rất nên thơ làm vô số kỷ niệm xa xưa về lại trong ký ức tôi. Đó là chuyến công tác Từ Thiện năm 2007. Mới bảy năm mà tưởng như một thế hệ vì biết bao đổi thay!

Vào đến Đak Nông, trời đã chuyển tối nên chúng tôi vội ăn với Hội Viên Vàng Sàigon rồi tìm chỗ ngủ. Tại sao tìm chỗ ngủ? Vì con số tình nguyện viên đến giúp đỡ chương trình này trên trăm người.


Một y tá đang đo áp huyết bệnh nhân

Để được yên tĩnh, tôi ra xe đánh một giấc sau một ngày mệt lã. Sáng hôm sau vừa mở mắt chúng tôi đã được ánh rạng đông chào đón. Một kỷ niệm vô tình đã hiện ra với tôi trong chuyến đi này. Thật nhẹ nhàng và thật đẹp….

Nhóm chúng tôi đã nhập ngay với Hội Viên Vàng Saigòn và bắt tay làm việc với Nhóm Y Tế bao gồm bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, y tá và các doanh nhân từ Sàigòn cùng tham dự.


Các bệnh nhân đang chờ đến lượt

Nơi đây, những người dân bao gồm mọi sắc dân như E Đê, Hơ Mông,… đều bị nhiễm bịnh xuất phát từ nguồn nước uống hằng ngày. Nước luôn là yếu tố quan trọng trong cơ thể chúng ta. Ở đây vì thiếu nguồn nước sạch nên đa số đều nhiễm bịnh đường ruột như nhau.

Nhu cầu cấp thiết và tối quan trọng là cần những mạch nước trong từ lòng đất. Do đó nhu cầu đào giếng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Hơn 1000 người được khám bịnh, nhận thuốc và quà miễn phí. Tất cả đều làm cật lực và chuyên nghiệp nên không có một xáo trộn nào xảy ra.


Bệnh nhân đông vô số kể

Tại sân nhà thờ, một số tình nguyện viên chia quà cho các em và từng gia đình.

Những âm thanh và hình ảnh tại sân nhà thờ nơi khám bệnh và phát quà vẫn còn đong đầy trong tim tôi cho đến hôm nay.

Duyhải cám ơn chị Duyên Châu trong Hội Viên Vàng đã mời nhóm Tình Thương Nối Kết tham gia chương trình này. Nhìn thấy Chị và các bạn trong hội thật vất vả làm em phục chị hơn. Hy vọng những năm sau về Việt Nam công tác DuyHải vẫn tiếp tục đồng hành với nhóm của chị.


Một nha sĩ đang khám bệnh nhân

Cám ơn quý ân nhân đã thương giúp chúng tôi trao 270 triệu đồng cho bà con vùng này. Nếu không có sự trợ giúp của quý vị, chúng tôi không thể thực hiện được việc làm một cách tốt đẹp.

Xin mãi mãi tri ân



Một Chuyến Đi - Vạn Tình Người (phần 3/5)

Chúng tôi đáp máy bay từ Buôn Ma Thuột đi Hà Nội ngày 8 tháng Sáu. Chuyến đi rất vui vì nhóm bạn trẻ đã sắp xếp một chương trình thật chu đáo. Lòng Duyhải như mở hội vì được tận hưởng những giây phút giữa thiên nhiên như ngày còn bé.

Tối hôm đó, chúng tôi ba đứa: Bảo Ngọc, Tuấn T và Duyhải đã đáp xuống phi trường Nội Bài, Hà Nội. Đức đón chúng tôi một cách thân tình. Lúc nào Đức cũng đối với chúng tôi như thế: nhiệt thành, vui vẻ, ân cần và nồng hậu.

Trên đường vào nhà Đức và nội tướng Trà My, nhóm bạn trẻ lang thang đã dừng lại đầu ngõ chờ chúng tôi. Chúng tôi gặp nhau và kết giao ngay lúc này.

Sau bữa ăn tối thịnh soạn do nữ chủ nhân Trà My khoản đãi, chúng tôi lên lầu vừa tản mạn vừa tâm tình. Rồi màn văn nghệ dã chiến đã diễn ra với 3 cây đàn thùng, một Harmonica cùng trỗi lên những nhạc phẩm ‘vượt thời gian’ do DuyHai sáng tác.

Đồng hồ đã điểm canh hai mà chẳng ai chịu rời nhau. Tuy nhiên chúng tôi phải dưỡng sức để ngày mai còn tiếp tục công tác. Nhóm con trai ngủ một phòng gồm: Ns Tuấn Gà, Kiến Văn, Tuấn Cọp, Linh và cháu trai. Còn bầy con gái ngủ một phòng gồm: Bảo Trân, Bảo Ngọc và Duyhải trong một ngôi nhà tiện nghi và ấm cúng.

Mới bảy giờ sáng thì điện thoại của Bảo Ngọc vang lên và tin buồn đã đến: Bà Ngoại của Bảo Trân, Bảo Ngọc và Tuấn vừa qua đời. Thế là chương trình dạo phố không thể thực hiện. Tiếc thay!

Chúng tôi vội đáp máy bay trở lại Sàigòn để cùng lấy vé về Tân Dương La Vung ngay hôm đó. Xin tri ân Khuê đã dàn xếp cho cả nhóm.
Tạm thời chia tay Miền Bắc mà DH và các bạn mới quen qua Tuấn T. Cũng tạm biệt dự định lang thang trên vùng cao nguyên Miền Bắc với những công tác xã hội dọc đường, những nơi dễ dàng nhìn thấy những mảnh đời nghèo khổ sống du mục ngay chính nơi họ sinh ra và lớn lên.

Trở lại Tân Dương với tâm trạng mất đi người thân yêu, chúng tôi mang cùng một nỗi niềm ‘Thương Tiếc’. Tôi nhớ lại có lần Tuấn viết: Chị ơi, T. không đưa hình Ngoại cho chị xem vì T. muốn lưu lại hình ảnh đẹp của Ngoại trong ký ức mọi người. Khi nào chị về sẽ hiểu....

Mới thấy Ngoại nằm trên chiếc giường tre cách nay vài hôm. Với đôi mắt thật yếu ớt và thân xác chỉ còn da bọc xương. Nay Ngoại đã ra đi thật rồi. Sự ra đi của Bà như cuộc giải thoát một kiếp người quá gian truân và phiền muộn.

Tuấn ơi, điều Tuấn mong ước được cùng gia đình làm tang lễ cho Ngoại và đưa Bà đến nơi an nghỉ cuối cùng đã nên trọn.

Riêng Duyhải, con mong Bà tìm được bình an trong giấc ngủ ngàn thu. Cuộc đời Bà đã trải qua nhiều đau khổ bởi chiến tranh và những bất công trong cuộc sống. Vì Bà là người gánh trách nhiệm và hy sinh cuộc đời mình cho con cháu. Con tin chắc hình dáng hao gầy của Ngoại luôn nằm trong tâm trí mọi người. Hãy yên giấc ngàn thu Ngoại nhé.

Ngày 12 tháng 6, Duyhải trở lại Sàigòn để đáp máy bay ra Hà Nội thăm Bố. Ông vừa từ Úc Đại Lợi về thăm quê. Chuyến bay đến Hà Nội bị trễ nên mãi đến chín giờ đêm mới đáp xuống phi trường. Ngày hôm sau chúng tôi đón xe đò vào Saigon. Cả thân xác bắt đầu ê ẩm mà không dám than sợ Bố lo lắng. Ngay trong giấc ngủ, DH cảm giác vài cơn sốt nhẹ báo hiệu long thể bất an?

Tội nghiệp Bố tôi. Tối đó mở màn trận đá bóng 2014 Fifa World Cup tại Ba Tây. Ông sợ Duyhải không ngủ được nên âm thầm xem đá banh im tiếng. Nằm ngủ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Duyhải càng thương Bố hơn. Bố lúc nào cũng thế. Ông luôn hy sinh cho gia đinh và thương Duyhải nhất nhà. Bây giờ con gái lớn rồi nhưng Bố vẫn chăm sóc như thời còn bé. Có lẽ bây giờ Bố già nên không đủ sức cõng Duyhải trên vai.

Sáng hôm sau, tuy bận rộn đi công tác nhưng Duyhải vẫn dành chút thời giờ gặp nhạc sĩ Nguyễn Tuấn mà bạn bè gọi anh là 'Gà'. Chúng tôi bàn luận về dòng nhạc hiện đại từ Việt Nam sang hải ngoại và trao đổi về con đường sáng tác của riêng mình. DuyHai nhận thấy Nguyễn Tuấn có những nét nhạc và ca từ rất lạ, đa dạng và phong phú.

Sau một ngày đi công tác, Duyhải trở về dành thời gian cho Bố. Bố đưa đến căn nhà số 35 Phố Gia Ngư mà khi xưa Bố Mẹ và gia đình bên ngoại cùng sống với nhau. Đây cũng là nơi chào đời của Minh Tâm, người chị thứ hai của Duyhải, đã sống trong căn nhà này 14 ngày trước khi di cư vào Nam.

Năm '54, khi hiệp định Geneva ký kết đã ghi dấu ấn chia đôi đất nước. Mẹ của Duyhải đã dắt chị cả chưa đầy hai tuổi và bồng trên tay chị hai mới sinh vào Nam tìm chồng.

Nhìn ánh mắt và nghe Bố kể chuyện, Duyhải cảm nhận được trong Bố còn luyến tiếc nơi chôn nhau cắt rốn. Nơi ông đã được sinh ra, ăn học và lớn lên. Thế nên mỗi khi về Việt Nam, Bố đều muốn cư ngụ tại nơi đây. Căn nhà mà Bố Nguyễn Duy đã ôm chặt thời sinh viên trai trẻ của đất ngàn năm văn vật.

Việt Nam hai tiếng thật thân thương và gần gũi, Duyhải mong sẽ không thay đổi tình cảm thiêng liêng với quê hương đất nước dù cuộc đời lắm khi gặp những phong ba, bão tố.

Một đêm được nằm bên Bố và được ông vỗ về chăm sóc. DuyHải cảm thấy mình nhỏ bé và nhớ lại thời gian trước khi mất nước.

Rồi những kỷ niệm khi hai cha con từ hải ngoại về, tìm lại những hình ảnh ngày xưa khi hai bố con cùng đi chợ, thăm hồ Hoàn Kiếm, ăn bánh cuốn Thanh Trì….

Thế rồi Duyhải phải xa Bố để lên đường đi công tác tại Pleiku.

Chuyến bay từ Hà Nội đến Pleiku lại bị trễ. Cơn đau tối qua đã làm cho Duyhải sốt nhẹ nên vừa đến phi trường tôi phải về thẳng khách sạn nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau khi mặt trời chưa lên thì có chuông điện thoại đánh thức. Phú và Khuê cùng bé Lily từ Buôn Ma Thuột ra và chuẩn bị cùng vào Komtum đi công tác. Chúng tôi còn được Tuấn, Bảo Trân và Bảo Ngọc từ Sàigòn cùng vào đây tham dự. Chúng tôi trao tặng hiện kim cho 50 em học sinh cóhoàn cảnh khó khăn, phát quà cho hơn 1000 em thiếu nhi và tổ chức bữa cơm Tình Thương cho các cụ già Miền Núi - Cao Nguyên gồm 16 bàn ăn. Chúng tôi còn thăm viếng hai nhà Cô Nhi Vinh Sơn 4 và 6. Tại đây chúng tôi chi tiêu và trao đến Cha Mạnh tổng cộng 95 triệu đồng VN.


Các em cô nhi tại nhà Vinh Sơn 4

Trong bữa ăn, Cha Mạnh cho biết các cụ rất cảm động khi có người còn nhớ và đến tận nơi thăm hỏi.

Đại diện nhóm Tình Thương Nối Kết, một Sứ Giả chia sẻ cảm nhận riêng: “Nhìn thấy quí cụ, chúng con biết quí cụ đã trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống vì trên gương mặt đã hiện ra nhiều vết nhăn. Chúng con hy vọng lần sau còn gặp lại đông đủ quí cụ...”.

Quý vị ân nhân và các bạn thân thương,

Hãy tiếp tục chia sẻ và cho đi những gì chúng ta có thể cho được. Bên kia bờ đại dương còn rất nhiều người mong đợi sự chia sẻ của chúng ta. Phải thú nhận rằng, mỗi lần làm xong một công tác thì trái tim Duyhải lại mềm đi vì nó được hòa nhịp trong tình đồng loại.

Đã bao lần gặp khó khăn nên tôi tự hỏi: có nên buông bỏ không? Nhưng mỗi khi gặp những mảnh đời đau khổ thì Duyhải lại thêm can đảm để tiếp tục cuộc hành trình và tự nhủ lòng mình là sẽ trở lại thăm viếng họ.

Xin tri ân những người đã cho DuyHải thêm sức mạnh.



Một Chuyến Đi - Vạn Tình Người (phần 4/5)

Sau khi thực hiện xong công tác ở Làng Bahna thì Cha Mạnh muốn chúng tôi nghỉ ngơi nhưng cả nhóm đều xin phép để đến các nơi khác. Tuy nhiên Cha cũng muốn giới thiệu vùng đất của ngài cho các bạn lần đầu đến Kontum nên đã đưa đi xem một số danh lam thắng cảnh vùng này.

Ở đây có ngôi nhà thờ cổ do người thiểu số xây dựng theo kiến trúc riêng của họ và ngôi chùa lộng lẫy do người Đài Loan xây cất với kiến trúc thật nguy nga.

Sau đó chúng tôi vào thăm hai nhà Cô Nhi Vinh Sơn 4 và Vinh Sơn 6. Nhớ lại thủa ban đầu vào năm 2001, Duyhải được cha Hội Trưởng Trần Tình Thương giao trách nhiệm đến thăm các em cô nhi Vinh Sơn 1. Năm đó Vinh Sơn 2 đang xây cất. Thời gian thấm thoát trôi qua, nay các em đã lớn, có em đã lập gia đình. Còn các nữ tu Dòng Ảnh Vẩy vẫn phục vụ và đã tạo thêm 4 địa điểm hầu cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi đôi khi vất bên lề đường. Hiện nay đã có sáu nhà cô nhi tại Kontum.

Khi ghé thăm Vinh Sơn 4, chúng tôi gặp một em gái nhỏ, Lan. Em không phải là cô nhi, chỉ có cha mẹ em là cô nhi thôi. Nhưng cuộc đời trớ truê đã tạo nên em là người không có hai cánh tay. Em trông giống như một con Chim Cánh Cụt. Toàn thân em được trùm bởi chiếc áo len màu đỏ. Em khóc vì tủi thân khi nghe ai đó nói về em.

Tôi chỉ biế̀t nhìn em, lau nước mắt và an ủi em. Sau một hồi xúc động, em bình tĩnh lại và cho chúng tôi nhìn hình dáng thật đáng thương của em.


DuyHải đang vỗ về
Lan Cánh Cụt


Thương lắm các bạn ơi, người bạn đồng hành, Tuấn, ngồi bên cạnh cùng chia sẻ nỗi đau và khích lệ em. Tuy nhiên em có bàn chân thật tuyệt vời. Đôi bàn chân đã thay thế đôi bàn tay. Em đi học và được khen là học sinh thông minh và có nét chữ đẹp nhất trường. Vì chuyện này thật nhậy cảm nên tôi không mong em làm điều gì cho chúng tôi ngoài những giọt nước mắt tủi hờn của em. Đôi mắt đỏ hoe đó đã làm trái tim tôi vô cùng thổn thức. Phái đoàn đã trao cho mẹ em một số tiền và tôi cũng đã xuất một phần học bổng cho em.

Các Sứ Gỉả Tình Thương đã chia xẻ bánh kẹo và để lại một số tiền cho các em Vinh Sơn 4 và 6.

Chúng tôi chia tay Kontum để về Pleiku rồi lấy chuyến bay về lại Saìgòn. Trên đường về Pleiku, Phú đưa nhóm đến thăm Biển Hồ, một thắng cảnh đẹp ở vùng đồi núi cao nguyên.

Sau đó Phú và Khuê chở chúng tôi ra tận sân bay Pleiku cách địa điểm chúng tôi vừa thực hiện công tác khoảng hai tiếng đồng hồ lái xe. Giờ chia tay với gia đình Phú Khuê đã đến. Chúng tôi tạm biệt nhau với bao niềm luyến tiếc bởi ai cũng mến nhau thật lòng.

Phú và Khuê cònlái về Ban Ma Thuột nữa. Con đường thựckhó đi vì quá nhiều ổ gà và phải mất hơn năm tiếng đồng hồ.

Đến Sàigòn thì trời đã khuya, chúng tôi vào khách sạn và đánh một giấc thật no say. Lại một ngày đã trôi qua thật êm đềm và ý nghĩa.

Rạng sáng 15 tháng 6, Duyhải gặp Sơ Hữu người đảm trách học bổng vùng Lái Thiêu và tôi trao 200 triệu đến Sơ. Sơ cũng chia sẻ cuộc sống với Sứ gỉa Tình thương Trần Cường là người trực tiếp giúp DH nối kết với tha nhân qua công tác từ thiện.

Theo lịch trình thì sáng 16 tháng 6, Tuấn và Duyhải sẽ gặp chú Hùng để cùng Chú đi thăm vài gia đình Thương Phế Binh, những người đã hy sinh một phần thân thể cho chúng ta được tự do sinh sống.


Tình Huynh Đệ Chi Binh
vẫn còn đây


Xin nói qua về người bạn trẻ Trần Anh Tuấn đang đồng hành với Duyhải trong suốt 20 ngày. Tuấn sinh hoạt trong nhóm Mai Khôi. Khi xưa MK cũng chú trọng vào các công tác từ thiện nên cũng từ đó DH bắt đầu cộng tác với nhóm này cho đến nay đã tròn 27 năm. Tuấn hiện cư ngụ tại Denver, Colorado. Khi Sàigòn thất thủ Tuấn chỉ là một cậu bé ngây ngô nhưng bây giờ Tuấn đã am hiểu về thời cuộc, về lịch sử Việt Nam và đặc biệt Tuấn rất ngưỡng mộ người lính VNCH . Có lúc Tuấn cho biết: em qua Mỹ khi chưa đầy 20 tuổi nhưng em đã tìm hiểu lịch sử Việt Nam qua sách vở, báo chí,... em muốn nghiên cứu về cuộc chiến Việt Nam.

Sau khi Tuấn biết lịch trình làm việc của tôi ở Việt Nam, Tuấn muốn tham gia và đồng hành mọi công việc mà nhóm NLVT sẽ thực hiện và nhất là chương trình thăm viếng các anh em Thương Phế Binh.


Hai thương Phế Binh ở cùng xóm

Đúng 10 giờ sáng, Chú Hùng đã đến trước khách sạn và hướng dẫn chúng tôi đi thăm một số gia đình Thương Phế Binh. Hôm đó bầu trời xám xịt, Tuấn chở tôi trên chiếc Honda còn Chú Hùng thì lái xe một mình. Chúng tôi đi thật chậm.

Qua ít phút bàn tính công tác trong ngày, Duyhải ngỏ ý muốn ghé thăm Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa nên xin chú sắp xếp và hướng dẫn chúng tôi đến thăm nơi này. Trước khi vào thăm khuôn viên nghĩa trang, chú bảo tôi dừng lại mua nhang, hoa quả và trái cây.


Tượng đài Thương Tiếc

Trời bắt đầu đổ mưa, những cơn mưa nặng hạt. Con đường đi vào nghĩa trang cũng khá xa. Lòng tôi thấy tê tái và thật buồn.

DH nhớ lại khi xưa Bố còn trong quân đội. Bố dạy tại trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi còn tiếp tục công việc khi trường rời ra Long Thành. Hằng ngày xe Jeep của Bố đi ngang qua khu vực này mà mắt Ông thường nhìn về bức tượng đồng đen Thương Tiếc. Đó là người lính VNCH trong tư thế ngồi, trên tay còn ôm khẩu súng trường, với khuôn mặt thiệt buồn như đang thương tiếc đồng đội. DH vẫn chưa quên hình ảnh bức tượng này. Bây giờ nghĩ lại, DH mới cảm nhận ánh mắt của Bố thật xa xăm khi nhìn vào nghĩa trang. Có lẽ Ông nghĩ đến những chiến sĩ, bạn hữu, và tân binh của ông đã nằm xuống và mai táng tại đây. Chắc ông cũng nghĩ đến một phần đất sau này dành cho Ông.


Những nấm mộ hoang

Thấy tôi im lặng nên Chú Hùng và Tuấn không nói một lời. Họ biết tôi đang suy nghĩ nên trân trọng những cảm xúc riêng tư của tôi.

Việc trở ngại đầu tiên chúng tôi gặp phải là ngay ở cổng chính nghiã trang. Chúng tôi bị xét hỏi giấy tờ tùy thân. Cả hai đều nói dối là quên mang giấy tờ và sau đó là một loạt các câu hỏi được đặt ra: "Vào đây thăm ai?", "Có thân nhân ở trong này không?", "Mộ ở đâu, tên gì, khu nào?".... May là Chú Hùng nhanh trí đã đỡ lời cho chúng tôi và sau mấy phút năn nỉ thì họ cho chúng tôi vào. Chú Hùng dắt chúng tôi vào khu E, nơi có ngôi mộ tên Nguyễn Bình, một trong những người gác cổng cùng đi theo sau để xem chúng tôi làm gì. Chú Hùng tặng người đó chút tiền để họ đi ra cho chúng tôi tự do thắp nhang trên các mộ phần. Lần đầu tiên đến thăm nên tôi vô cùngtri ân các vị anh hùng đã bỏ thân vì nước.


Tổ Quốc ghi ơn anh

Chú Hùng nhìn Tuấn và tôi thắp nhang và khấn vái cho từng ngôi mộ. Sau vài phút nghỉ mệt thì chú cùng hoà mình vào công việc với chúng tôi. Tôi thấy chú thắp nhang, đặt ít trái cây cùng vài cánh hoa và nói lời gì đó trên từng ngôi mộ. Còn tôi, tôi cất tiếng: "Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây...".


Một ngôi mộ hoang phế

Tiếng hát của tôi tuy không được vang vọng như trong thính phòng nhưng cũng đủ để Chú Hùng nghe khi chú cách tôi khoảng mười thước. Tôi thấy chú cũng bùi ngùi cúi đầu hai tay run run có lẽ vì cảm động.

Máu nghệ sĩ trong tôi không dằng nổi. Tôi lại cất tiếng: "Anh không chết đâu anh, người anh hùng Mũ Đỏ tên Đương...". Tuấn làm tôi mất hứng: "Chị xem kìa, chú cũng rướm lệ như chị vậy". Điều làm tôi xúc động và buồn nhất khi thấy quá nhiều mộ phần chưa được sửa sang. Chỉ là nắm đất khô mà không có được một tấm bia. Tại sao lại có quá nhiều ngôi mộ Vô Danh trong khi nghĩa trang quốc gia Arlington tại Hoa Thạnh Đốn không tìm được một Unknown Soldier. (*)


Chiến sĩ vô danh


Khi miền Nam thất thủ, chúng tôi còn là những đứa trẻ ngây thơ vậy mà những bài hát dành cho người lính thì chúng tôi đều thuộc nằm lòng và cố hát với tấm lòng thành. Tôi muốn dừng chân ở vùng đất lạnh này lâu hơn dù nước mưa đã ngấm làm tôi run người. Tôi quyến luyến đến nỗi không muốn rời vì hằng ao ước đến đây mà nay mới có cơ hội.

Cám ơn Chú Hùng thật nhiều đã đưa chúng con đến Nghĩa Trang Quân Đội. Mong Chú giữ gìn sức khoẻ và tiếp tục hướng dẫn chúng con lần sau.

Không biết Tuấn cầu mong điều gì. Riêng Duyhải đã thầm nghĩ: Khi chào đời thì Cha Mẹ đặt tôi vào lòng nhưng khi nằm xuống, xin đặt tôi vào Nghĩa Trang Quân Đội.

Chú Hùng cho biết thì khi xưa những người lính tử trận được mang về đây chôn cất. Họ đều có tên tuổi và số quân rõ ràng và được chính phủ xây cất. Nhưng từ năm '73 trở đi vì chiến tranh khốc liệt diễn ra nhiều nơi nên các mộ phần chưa kịp xây cất và tạc bia thì Miền Nam thất thủ.


Thương binh và Tử trận

Tôi lại nhớ bài Chiến Sĩ Vô Danh: "Mờ trong bóng chiều một đoàn quân thấp thoáng..." Giây phút chia tay phải đến trong khi tôi còn ngậm ngùi và thương tiếc.

Trong lúc ngồi trên máy bay trở về Mỹ tôi vẫn cảm giác hơi sương và mùi đất lạnh của Nghĩa Trang Quân Đội. Tôi tự nhủ lòng mình sẽ quay lại nơi này mỗi khi có dịp về thăm quê mẹ.

Tôi cũng xin các bạn hãy dành một phút thinh lặng để nghĩ đến những người lính VNCH đã bỏ mình vì Tổ Quốc.


Tượng Thương Tiếc

Xin hãy yên nghỉ bình an hỡi những người lính đã nằm xuống. Các anh vẫn ngự trị trong tim tôi khi xưa, hôm nay và mãi mãi. Cũng mong Nghĩa Trang Quân Đội đừng bị phá hủy để chúng tôi còn trở lại. Trên đường trở ra xa lộ, Chú Hùng chỉ thêm địa hình khi xưa của nghĩa trang. Đâu là Cổng Tam Quan, đâu là Nghĩa Dũng Đài, đâu là phòng ướp xác,... Rồi chú giải thích ngôi đền thờ trước cổng làm nơi tổ chức các nghi lễ, nghi thức trước khi quan tài đưa xuống mộ phần,... Trời vẫn còn mưa làm cảm giác thêm buồn đến nỗi lòng tôi tê tái....


Nghĩa Dũng Đài

Trên đường trở về, Chú Hùng kể về thương tích mà Chú đang mang trên người. Chú cho biết vừa ra trường được một năm thì bị thương trong một trận đánh ác liệt. Vết thương làm Chú mất một phần thân thể từ năm '73.

Chúng tôi đi thăm vài Thương Phế Binh. Phần đông các anh đều sống cơ cực. Có người mất cả chân lẫn tay, có người bị mù đôi mắt không nơi nương tựa...


Một Thương Phế Binh VNCH

Chúng tôi muốn gặp một TPB ban ngày đi bán vé số ngoài đường. Điểm hẹn của chúng tôi là một con hẻm nhỏ nơi chú thường đi bán. Chúng tôi trao cho Chú phần quà của chương trình Chén Cơm Nghiã Tình đợt 2 (đệ nhị tam cá nguyệt) năm 2014. Chú xúc động đón nhận và rút ra mấy tấm vé số tặng chúng tôi. Và Tuấn thì tặng riêng cho chú một số tiền.


Một TPB kiếm sống
bằng nghề bán vé số


Dự định của Chú Hùng là đưa chúng tôi đi thăm mười Thương Phế Binh nhưng trời mưa to mà không liên lạc được nên chúng tôi chỉ thăm bốn người rồi phải ra về. Trước khi chia tay, tôi trao cho Chú Hùng 26 phong bì còn lại. Như thế nhóm Tình Thương Nối Kết đã giúp 30 TPB quanh vùng Saigon.

Ngồi nghĩ lại Duyhải thấy chọn tên Chén Cơm Nghĩa Tình thật ý nghiã. Ý nghĩa ở chỗ chúng ta đã và đang tiếp tục chia sẻ với các Chú Bác TPB từng chén cơm trong nghĩa cử tri ân những người lính.


Tri ơn Anh,
Người TPB VNCH


Mong các bạn hãy cùng Duyhải chăm sóc các Chú Bác TPB này. Dù chỉ một chút thôi cũng trân quý. Vì nếu các bạn tận mắt thấy cảnh khổ của các Chú Bác, các bạn sẽ cảm thấy yêu thương và mở rộng tấm lòng để chia sẻ với họ. Hơn nữa, với cuộc sống khó khăn hiện tại, các Chú Bác sẽ không sống bao lâu. Sau này có muốn giúp cũng không được.

Cho đến hôm nay, nhóm Tình Thương Nối Kết đã giúp sáu mươi Thương Phế Binh được một năm rưỡi ở Miền Nam và Miền Trung. Món quà tuy không bao nhiêu nhưng ý nghĩa của chương trình đã gởi các Chú Bác tấm lòng tri ân: " Chúng Tôi Không Quên Anh, Người Lính VNCH".


Thương Phế Binh tại
Dòng Chúa Cứu Thế Saigon


Ngày 21/4/2014

Chân thành cám ơn Quý Ân Nhân đã đóng góp cho chương trình Chén Cơm Nghĩa Tình.

Xin mãi mãi tri ân



Một Chuyến Đi - Vạn Tình Người (phần 5/5)

Trưa ngày 17 tháng 6, nhóm chúng tôi gồm Bảo Ngọc, Anh Tuấn và Duyhải lên xe đò về Sađéc. Đường đi lần này đã trở nên quen hơn một chút. Lên xe, DH đánh một giấc thật ngon vì thiếu ngủ mấy ngày. Đến một trạm dừng chân dọc đường, chúng tôi lên chương trình cho ngày mai như việc trao học bổng cho 30 em hiếu học và tặng quà cho các học sinh nghèo.

Tại trường Tiểu học Sa Đéc, Bảo Ngọc xướng tên ba mươi học sinh lên lãnh học bổng rồi cùng chúng tôi chụp hình lưu niệm. Duyhải đại diện cho nhóm cám ơn các thầy cô vàcác em.


Ba mươi em hiếu học

Sau khi phát quà, sân trường lại trở nên vắng lặng khi tiếng trẻ thơ xa dần. Rồi chúng tôi tiếp tục công tác tại Long Xuyên. Một thành phố nằm trong vùng Bốn. Nơi đây Mẹ ̣tôi đã hạ sinh người chị thứ 6. Lần đầu tiên Duyhải được đến thành phố này. Từ Sađéc qua Long Xuyên, chúng tôi phải đi qua Bắc Vàm Cống mất khoảng hai tiếng lái xe.

Trên đường đi Tuấn chỉ cho tôi những cây Phượng hoa đỏ, cây Bàng hoa tím và những cây dài bóng mát che phủ một vùng.

Đường đi khá tốt nên chúng tôi có thể trò chuyện và ôn lại một số việc trong những ngày vừa qua. Hai tiếng đồng hồ trở nên thật ngắn ngủi.

Tối đến vì không có guitar nên chúng tôi chuyển qua thơ văn. Nói cho các bạn biết Anh Tuấn là nhà thơ trẻ trong nhóm Mai Khôi. Nếu bạn nào thích thơ văn, xin vào Facebook tìm tên Time Believer. Các bạn sẽ đọc được nhiềubài thơ của nhà thơ trẻ tuổi này.

Có lần tôi đọc thơ của Time Believer nói về thân phận con người và ưu tư về đất nước làm tôi cảm động và không ngăn được những giọt lệ trào ra dù cố cầm lòng.

Sau chuyến công tác, chúng tôi lên xe đò về lại Sàigòn cho những buổi hội ngộ với nhóm Mai Khôi, nhóm Hướng Dẫn Viên Giáo Lý Dòng Chúa Cứu Thế và đặc biệt hơn hết là các bạn tôi ở tuổi mười sáu trăng tròn. Đã ba mươi hai năm rồi mới có dịp hội ngộ.

Cám ơn chị Duyên Châu và Mỹ Nga đã tìm được phòng trà thích hợp để họp mặt. Cám ơn Thanh Thúy và Hà Phương đã tạo cơ hội cho chúng tôi gặp nhau. Cám ơn Trần Xuân Thế, người bạn lớp 10C2 trường Marie Curie đã cho Duyhải một buổi tối đầy tình người. Cám ơn những khuôn mặt thân quen tưởng chừng đã mất sau ba mươi năm xa cách. Và cũng cám ơn những người bạn đã giúp đỡ Duyhải trong suốt thời gian công tác.

Xin mãi mãi tri ân.

heididuyhai@yahoo.com.
Heidi Duythythanh Nguyen


We respect our clients and do not discriminate between them
on the basis of religion, region, and race

There are no administration costs. All donations go directly to the recipients

   


© Copyright 2016-2017 Friends Of The VU Heritage Foundation. All rights reserved
4457 Park Paxton Place - San Jose - California 95136 - USA
A Public Benefit Non-Profit Organization No. 3429996
Calif. Charity Registration No. 0139 619 7376
Federal Tax ID No. EIN 45-4160199

Website created by Hoa Vu and is solely responsible for its content.
Last update: 06/25/16


Sứ Mạng      Giá Trị      Dịch Vụ      Hỗ Trợ      Điều Hành