LGT: Chúng tôi nhận được bài viết của Phạm Mỹ Linh, một Bác sĩ và Giáo sư ủy nhiệm khoa nội thương tại Stanford University School of Medicine và cũng là hội viên tích cực của Friends Of The VU Heritage Foundation. Nhận thấy bài viết không đi ra ngoài chủ trương và đường lối hoạt động của hội nên chúng tôi cho phổ biến.

Năm '75, Phạm Mỹ Linh cùng với ba người em di tản qua Hoa Kỳ khi tất cả còn đang bậc tiểu học. Cô tạm trú tại Trại 8, Camp Pendleton, Marine Base, Calif. Tại đây cô đã gặp cha Giuse Nguyễn Văn Tịnh, vị lãnh đạo tinh thần của trại và đã tiếp nhận nhiều tư tưởng của cha.
Xin giới thiệu đến quí vị bài viết dưới đây:


Sau một ngày làm việc và một đêm trực tại Intensive Care Unit, tôi trở về căn chung cư lạnh lẽo dành cho nhân viên trong khuôn viên đại học. Thân xác rã rời nhưng tôi không buồn ngủ; bụng thì đói mà cũng chẳng buồn ăn. Tôi cũng không buồn bật TV ra coi chuyện gì đã xảy ra ngoài kia trong 24 tiếng đồng hồ qua. Tôi ngồi xuống sofa và thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì trời đã tối.

Hôm nay là Back Friday, thế là Lễ Tạ Ơn đã qua mà không được hưởng. Tôi miên man suy nghĩ ngày này năm xưa mình đang làm gì và ở đâu. Tôi nghĩ tới những người đã để lại dấu ấn trong tôi. Ngoài bố mẹ tôi ra còn ông thầy đồ khi tôi cắp sách đến trường làng; một ông thầy đỡ đầu khi tôi viết luận án.

Còn ai nữa…. Cũng còn nhiều nhưng không ghi đậm nét đến độ ảnh hưởng đến cuộc đời tôi. Rồi tôi nghĩ đến những người đã tạo nên nguồn cảm hứng cho tôi từ ngày còn bé trong đó có bài giảng của cha Giuse.


Rev. Nguyễn Văn Tịnh, PhD
San Jose, 2015

Khi mới đến Mỹ, chúng tôi tạm trú trong trại 8. Ngoài việc chơi với các em thiếu nhi trong vườn trẻ, tôi còn tình nguyện làm việc trong lều thư viện. Rồi về lều vải chờ tới giờ sắp hàng lãnh thức ăn tại Mess Hall. Ngoài ra tôi còn học các lớp tiếng Anh và đã được quí thầy cô nghiệp dư tại đây khai tâm cho tôi. Mỗi sáng Chúa nhật tôi đi lễ. Tại đây tôi đã gặp Cha.

Cảm tưởng đầu tiên khi gặp cha là cha nói tiếng Anh trôi chảy hơn tiếng Việt có lẽ vì sống ở ngoại quốc quá lâu? Và phát âm của cha là cách phát âm của người học tiếng Mỹ từ người ngoại quốc hơn là học từ người Mỹ. Mỗi khi có phóng viên hoặc các viên chức chính quyền đến thăm người tỵ nạn thì cha huyên thuyên trình bày cả tiếng đồng hồ trong lều tôn giáo mà không cầm giấy làm tôi rất phục nhưng chẳng hiểu gì cả. Lúc đó, tôi ước ao chỉ cấn biết một phần tiếng Anh của cha để tìm một công việc thư ký kiếm tiền về nuôi các em ăn học.

Hằng ngàn gia đình xuất trại đều do cha tìm bông xoa (sponsor) để hội nhập vào xã hội. Chị em tôi cũng vậy. Vì tất cả đều là con gái nên cha tìm một giáo xứ Mỹ tại Long Beach bảo trợ.

Có lẽ cha quan tâm nhiều đến chị em chúng tôi vì tất cả đều còn rất bé và không người trông nom như đàn vịt con thiếu mẹ. Thế nên cha lựa một giáo xứ mà cha cho là tốt nhất để giới thiệu. Cha đã điện thoại nói chuyện với ông chủ tịch cộng đoàn, Richard Marks, mời ông đến trại thăm và làm thủ tục bảo lãnh chúng tôi.

Trước ngày xuất trại, chị em chúng tôi đến từ giã cha. Cha dẫn chúng tôi đi quanh bìa trại giáp chân đồi để nói chuyện vì lều vải quá nóng bức. Vừa đi vừa giảng moral. Cha dạy tôi phải chịu khó ăn học cho nên người để làm gương cho các em. Chớ nên ăn chơi hư hỏng làm các em bắt chước,.... Lời nói của cha tôi cũng bỏ ngoài tai vì thú thực lúc này chúng tôi đang háo hức xuất trại để coi đời sống mới như thế nào. Trước khi chia tay cha còn gọi điện thoại cho Đức ông Chánh xứ, Bill Douglas, để gửi gấm chúng tôi.

Cho đến hôm nay, phần lớn chị em chúng tôi còn ở quanh quẩn trong thành phố này; riêng tôi thì ở miền Bắc Cali.


Phạm Mỹ Linh
Palo Alto, Calif, 1999

Một trong những bài giảng của cha Giuse thời đó mà tôi còn ghi nhớ trong suốt 40 năm qua đại khái như thế này:

Một ngày mùa đông Thánh Phan-xi-cô cùng với người đệ tử trung tín, Thầy Lê-ô, đi bộ từ một làng hẻo lánh đến một tu viện cách nhau hàng chục dặm. Cái lạnh buốt giá làm họ thấu đến tủy xương. Thánh nhân gọi Thầy Lê-ô, đang đi phía trước. Thánh nhân nói: "Thầy Lê-ô, nếu các tu sĩ trong dòng có đời sống thánh thiện và làm gương sáng cho mọi người. Thầy Lê-ô ghi nhớ: “Đó không phải là niềm vui tuyệt đối."

Khi hai người đi thêm cả giờ, Thánh Phan-xi-cô gọi Thầy Lê-ô lần nữa và nói: "Thầy Lê-ô, nếu các tu sĩ trong dòng làm cho người mù được thấy, chữa lành người bất toại, xua trừ ma quỷ, làm cho người điếc được nghe, người tật nguyền được đi, người câm được nói. Và hơn thế nữa, làm cho người chết bốn ngày sống lại. Thầy Lê-ô hãy ghi nhớ: “Đó không phải là niềm vui tuyệt đối."

Đi thêm cả giờ, Thánh Phan-xi-cô kêu Thầy Lê-ô lại và nói: " Thầy Lê-ô, nếu các thầy trong dòng biết các ngôn ngữ và tất cả các ngành khoa học và Kinh Thánh, nếu các thầy trong dòng biết nói tiên tri và không những biết được tương lai mà còn những bí mật của lương tâm và trí tuệ của người khác. Thầy Lê-ô, hãy ghi nhớ: “Đó không phải là niềm vui tuyệt đối."

Cả tiếng đồng hồ sau Thánh Phan-xi-cô gọi Thầy Lê-ô lại và nói: "Ngay cả khi anh em trong dòng có thể nói tiếng thiên thần và hiểu được sự vận hành của các ngôi sao trên trời và các công thức toán học phức tạp, các định luật vật lý có thể ứng dụng làm đảo lộn trái đất. Biết chu kỳ sinh sôi nẩy nở của các loài thảo mộc, biết tất cả những kho báu trong lòng đất; biết tính chất của các loài chim và các loài cá, thực vật và loài người. Thầy Lê-ô, hãy ghi nhớ: “Đó không phải là niềm vui tuyệt đối."

Một lúc sau, Thánh Phan-xi-cô gọi Thầy Lê-ô lại và nói: " Thầy Lê-ô, thậm chí nếu một thầy nào đó trong dòng có thể rửa tội được cho tất cả người ngoại đạo trong làng và làm cho mọi người tin vào Chúa. Thầy Lê-ô, hãy ghi nhớ: “Đó không phải là niềm vui tuyệt đối."

Bấy giờ thì Thầy Lê-ô mất hết kiên nhẫn nên hỏi lại thánh nhân: “Lạy cha, con nài van cha, nhân danh Chúa, xin cha cho con biết thế nào là niềm vui tuyệt đối?"

Thánh Phan-xi-cô trả lời: "Khi chúng ta về đến tu viện, quần áo ướt như chuột, chân tay lạnh như tuyết, bao tử cào cọt vì đói khát. Chúng ta gõ cửa một lúc lâu thì cửa tu viện mở ra. Thầy dòng giận dữ và hỏi: "Mấy anh là ai mà dám gõ cửa nhà dòng giữa đêm khuya?” Và chúng ta trả lời: “Chúng tôi là hai anh em cùng dòng.” Và thầy dòng nói lại: "Mấy anh là những kẻ nói láo. Chuyên đi lường gạt mọi người. Hãy cút đi!”

Và thầy dòng đóng xầm cửa lại. Chúng ta đứng bên ngoài trong tuyết lạnh và mưa phùn. Vừa lạnh vừa đói cho đến chập sáng. Nếu chúng ta chịu đựng tất cả những lời lăng mạ mà không phàn nàn. Và nếu chúng ta vẫn vui vẻ và biết rằng thầy dòng thực sự biết chúng ta là ai nhưng Chúa muốn chúng ta phải chịu đựng như vậy. Thầy Lê-ô, hãy nhớ: “Đó là niềm vui tuyệt đối."

Và nếu chúng ta tiếp tục gõ cửa, và thầy dòng đi ra trong sự tức giận, và đuổi chúng ta đi với lời nguyền rủa dành cho những tên vô lại. Và nếu chúng ta chịu đựng kiên nhẫn và chịu sỉ nhục với niềm vui trong lòng. Thì Thầy Lê-ô, hãy nhớ: “Đó là niềm vui tuyệt đối!”

Và nếu chúng ta còn chịu đau khổ, ướt át, lạnh lẽo và đói rã rời. Chúng ta vẫn gõ cửa và khóc lớn tiếng cầu xin họ mở cho chúng ta và tiếp đón chúng ta trong tình yêu Thiên Chúa. Nhưng thầy dòng còn tức giận hơn và nói: "Chúng bay là bọn côn đồ và láo khoét. Tao sẽ cho chúng bay những gì mà chúng tay xứng đáng được hưởng." Và thầy dòng đi ra với một cây gậy. Thầy đánh lên đầu, lên cổ chúng ta rồi xô chúng ta xuống đất. Các vết thương rướm máu. Và nếu chúng ta chịu đựng tất cả những lời lăng mạ với niềm vui và sự kiên nhẫn cũng như Chúa Giêsu đã chịu khi xưa. Thầy Lê-ô, hãy nhớ: “Đó là niềm vui tuyệt đối!”

Black Friday, 2014
Phạm Mỹ Linh, MD
Palo Alto, CA, USA



Mission      Value      Services      Support Us      Board of Directors